送陆行仲南还

明代 沈守正
子忘非主今为客,使我劳人转忆家。斑马不鸣魂巳断,红亭屡到泪空奢。 慈亲白发怜衰柳,小妇青衫泛菊花。但是能归皆足羡,何须昼绣始堪夸。
zi wàng fēi zhǔ jīn wèi   shǐ 使 láo rén zhuǎn jiā bān míng hún duàn hóng   tíng dào lèi kōng shē    
qīn bái lián shuāi liǔ   xiǎo qīng shān fàn huā dàn shì néng guī jiē xiàn   zhòu xiù shǐ kān kuā