送卢生还吴
卢生善诗逸者流,百结鹔鹴安足愁。冁然一笑别我去,春花落尽胡姬楼。
欲留不能意弥恻,众中谁怜好颜色。短裘倘过邯郸道,青草已没平原宅。
吴趍小娃迎问郎,北游满地尘茫茫。采菱深处唱一曲,岂若芦笳能断肠。
lú
卢
shēng
生
shàn
善
shī
诗
yì
逸
zhě
者
liú
流
,
bǎi
百
jié
结
sù
鹔
shuāng
鹴
ān
安
zú
足
chóu
愁
chǎn
。
rán
冁
yī
然
xiào
一
bié
笑
wǒ
别
qù
我
chūn
去
,
huā
春
luò
花
jǐn
落
hú
尽
jī
胡
lóu
姬
楼
。
yù
欲
liú
留
bù
不
néng
能
yì
意
mí
弥
cè
恻
,
zhòng
众
zhōng
中
shuí
谁
lián
怜
hǎo
好
yán
颜
sè
色
duǎn
。
qiú
短
tǎng
裘
guò
倘
hán
过
dān
邯
dào
郸
qīng
道
,
cǎo
青
yǐ
草
méi
已
píng
没
yuán
平
zhái
原
宅
。
wú
吴
chí
趍
xiǎo
小
wá
娃
yíng
迎
wèn
问
láng
郎
,
běi
北
yóu
游
mǎn
满
dì
地
chén
尘
máng
茫
máng
茫
cǎi
。
líng
采
shēn
菱
chù
深
chàng
处
yī
唱
qǔ
一
qǐ
曲
,
ruò
岂
lú
若
jiā
芦
néng
笳
duàn
能
cháng
断
肠
。