送庐陵郭佥判致仕归

宋代 姚勉
世俗风波甚,谁能退急流。 渊明存菊日,张翰忆鲈秋。 高躅今云远,清风孰与侔。 明公回末习,逸韵踵前修。 元振才高古,林宗学鲜俦。 未为川上楫,姑运幄中筹。 太守先公孝,同僚上伯游。 德偕才并茂,文与政俱优。 士有春风慕,民无北雪愁。 宽平人自服,欺绐吏应羞。 逸足方当展,閒身欲早抽。 声名从日起,富贵等云浮。 帝许挂冠请,人多卧辙留。 山中无怨鹤,海上有盟鸥。 西涧先生涣,平园老叟周。 高风追故国,雅节映吾州。 巧禄惭奔竞,怀安鄙懦偷。 号应重拜散,亭欲遂名休。 亲戚娱清话,溪山豁远眸。 读者论坛情入囊锦,世事付纹楸。 陆子新茶具,严滩旧钓裘。 问松犹在迳,重秫喜盈畴。 眼觉功名梦,心轻利禄沤。 窦山森桂茂,谢砌长兰幽。 清白传家法,诗书遗子谋。 摩空已鵰鹗,得路即骅骝。 事业今犹啬,功勋后必收。 三槐终相相,驷马会封侯。 满砌皆朱绂,看公尚黑头。 定知丰有报,此去浩无忧。 草色风翻翠,杨花雪滚球。 同归春作伴,欲借路无由。 某也真疎陋,公焉辱庇庥。 龙门曾足履,鱣席屡衣抠。 奖借情俱厚,掀腾志愿酬。 东门闻祖帐,南浦想离讴。 心曲怀依恋,江乡恨逗遛。 诸生数千两,怅望送仙舟。
shì fēng shén   shuí néng tuì 退 liú  
yuān míng cún   zhāng hàn qiū  
gāo zhú jīn yún yuǎn   qīng fēng shú móu  
míng gōng huí   yùn zhǒng qián xiū  
yuán zhèn cái gāo   lín zōng xué xiān chóu  
wèi wèi chuān shàng   yùn zhōng chóu  
tài shǒu xiān gōng xiào   tóng liáo shàng yóu  
xié cái bìng mào   wén zhèng yōu  
shì yǒu chūn fēng   mín běi xuě chóu  
kuān píng rén   dài yīng xiū  
fāng dāng zhǎn   xián shēn zǎo chōu  
shēng míng cóng   guì děng yún  
guà guān qǐng   rén duō zhé liú  
shān zhōng yuàn   hǎi shàng yǒu méng ōu  
西 jiàn xiān sheng huàn   píng yuán lǎo sǒu zhōu  
gāo fēng zhuī guó   jié yìng zhōu  
qiǎo cán bēn jìng   huái 怀 ān nuò tōu  
hào yīng zhòng bài sàn   tíng suì míng xiū  
qīn qīng huà   shān huō yuǎn móu  
zhě lùn tán qíng náng jǐn   shì shì wén qiū  
zi xīn chá   yán tān jiù diào qiú  
wèn sōng yóu zài jìng   zhòng shú yíng chóu  
yǎn jué gōng míng mèng   xīn qīng ōu  
dòu shān sēn guì mào   xiè zhǎng lán yōu  
qīng bái chuán jiā   shī shū móu  
kōng diāo è   de huá liú  
shì jīn yóu   gōng xūn hòu shōu  
sān huái zhōng xiāng xiāng   huì fēng hóu  
mǎn jiē zhū   kàn gōng shàng hēi tóu  
dìng zhī fēng yǒu bào   hào yōu  
cǎo fēng fān cuì   yáng huā xuě gǔn qiú  
tóng guī chūn zuò bàn   jiè yóu  
mǒu zhēn shū lòu   gōng yān xiū  
lóng mén céng   zhān kōu  
jiǎng jiè qíng hòu   xiān téng zhì yuàn chóu  
dōng mén wén zhàng   nán xiǎng ōu  
xīn huái 怀 liàn   jiāng xiāng hèn dòu liú  
zhū shēng shù qiān liǎng   chàng wàng sòng xiān zhōu