送鹿好古
邑小民事简,琴樽有馀欢。才高气虽雄,心夷神自闲。
吐辞如春风,万象生笔端。向识杏坛老,不应叹才难。
山近雪云密,风动梅香寒。铜龙晓鼓鸣,画舸扬漪澜。
丈夫重离别,感慨伤朱颜。努力事明主,慎勿轻挂冠。
yì
邑
xiǎo
小
mín
民
shì
事
jiǎn
简
,
qín
琴
zūn
樽
yǒu
有
yú
馀
huān
欢
cái
。
gāo
才
qì
高
suī
气
xióng
虽
xīn
雄
,
yí
心
shén
夷
zì
神
xián
自
闲
。
tǔ
吐
cí
辞
rú
如
chūn
春
fēng
风
,
wàn
万
xiàng
象
shēng
生
bǐ
笔
duān
端
xiàng
。
shí
向
xìng
识
tán
杏
lǎo
坛
bù
老
,
yīng
不
tàn
应
cái
叹
nán
才
难
。
shān
山
jìn
近
xuě
雪
yún
云
mì
密
,
fēng
风
dòng
动
méi
梅
xiāng
香
hán
寒
tóng
。
lóng
铜
xiǎo
龙
gǔ
晓
míng
鼓
huà
鸣
,
gě
画
yáng
舸
yī
扬
lán
漪
澜
。
zhàng
丈
fū
夫
zhòng
重
lí
离
bié
别
,
gǎn
感
kǎi
慨
shāng
伤
zhū
朱
yán
颜
nǔ
。
lì
努
shì
力
míng
事
zhǔ
明
shèn
主
,
wù
慎
qīng
勿
guà
轻
guān
挂
冠
。