送栾瑄太守复任大同

明代 杨士奇
东莱栾卿粹如玉,皦皦操持恭且肃。秋官郎署居十年,盛有声名京国传。 九重圣人御明堂,简擢贤俊安边方。栾卿出拜二千石,郡中如得龚与黄。 下车正属民凋疗,起仆濡焦不知怠。帅阃崇严兵戍殷,徵需琐琐无昏晨。 鞠躬勤事靡缺失,上下不间称其人。三年报政朝天阙,奏最重临促明发。 丈夫有志遇明时,宝剑精光肯沉没。霜风十月红树凋,五花征马鸣萧萧。 自古公卿出贤守,黄鹄终当凌九霄。
dōng lái luán qīng cuì   jiǎo jiǎo cāo chi gōng qiě qiū guān láng shǔ shí nián shèng   yǒu shēng míng jīng guó chuán    
jiǔ zhòng shèng rén míng táng   jiǎn zhuó xián jùn ān biān fāng luán qīng chū bài èr qiān dàn jùn   zhōng gōng huáng    
xià chē zhèng zhǔ mín diāo liáo   jiāo zhī dài shuài kǔn chóng yán bīng shù yīn zhēng   suǒ suǒ hūn chén    
gōng qín shì quē shī   shàng xià jiān chēng rén sān nián bào zhèng cháo tiān què zòu   zuì zhòng lín míng    
zhàng yǒu zhì míng shí   bǎo jiàn jīng guāng kěn chén shuāng fēng shí yuè hóng shù diāo   huā zhēng míng xiāo xiāo    
gōng qīng chū xián shǒu   huáng zhōng dāng líng jiǔ xiāo