松楼歌

明代 王世贞
金华真人列仙丈,叱石初成气愈王。自云神仙好楼居,结巢百尺松之上。 黯淡曾回日月光,屈蟠尽作虬龙状。楼中之人鬓萧骚,岸帻独卧青天高。 窗间数下千年鹤,障里常飞六月涛。不学秦封污岳观,欲同庄社混蓬蒿。 松脂夜明茯苓白,手持长镵斸其侧。饱吸清泉九咽寒,更倚栏干啸秋色。
jīn huá zhēn rén liè xiān zhàng   chì shí chū chéng wáng yún shén xiān hǎo lóu jié   cháo bǎi chǐ sōng zhī shàng    
àn dàn céng huí yuè guāng   pán jǐn zuò qiú lóng zhuàng lóu zhōng zhī rén bìn xiāo sāo àn   qīng tiān gāo    
chuāng jiān shù xià qiān nián   zhàng cháng fēi liù yuè tāo xué qín fēng yuè guān   tóng zhuāng shè hùn péng hāo    
sōng zhī míng líng bái   shǒu chí cháng chán zhǔ bǎo qīng quán jiǔ yàn hán gèng   lán gān xiào qiū