送李著和之汉阳

宋代 徐铉
闻道驱征旆,行行至汉阳, 初程微雨齐,满路落花香。 远宦心常适,青云去未妨。 惟余亲戚分,惆怅上河梁。
wén dào zhēng pèi   xíng xíng zhì hàn yáng  
chū chéng wēi   mǎn luò huā xiāng  
yuǎn huàn xīn cháng shì   qīng yún wèi fáng  
wéi qīn fēn   chóu chàng shàng liáng