送李余及第归蜀

唐代 姚合
蜀山高岧峣,蜀客无平才。日饮锦江水,文章盈其怀。 十年作贡宾,九年多邅回。春来登高科,升天得梯阶。 手持冬集书,还家献庭闱。人生此为荣,得如君者稀。 李白蜀道难,羞为无成归。子今称意行,所历安觉危。 与子久相从,今朝忽乖离。风飘海中船,会合难自期。 长安米价高,伊我常渴饥。临岐歌送子,无声但陈词。 义交外不亲,利交内相违。勉子慎其道,急若食与衣。 苦爇道路赤,行人念前驰。一杯不可轻,远别方自兹。
shǔ shān gāo tiáo yáo   shǔ píng cái yǐn jǐn jiāng shuǐ   wén zhāng yíng huái 怀
shí nián zuò gòng bīn   jiǔ nián duō zhān huí chūn lái dēng gāo   shēng tiān de jiē
shǒu chí dōng shū   huán jiā xiàn tíng wéi rén shēng wèi róng   jūn zhě
bái shǔ dào nán   xiū wèi chéng guī zi jīn chēng xíng   suǒ ān jué wēi
zi jiǔ xiāng cóng   jīn zhāo guāi fēng piāo hǎi zhōng chuán   huì nán
cháng ān jià gāo   cháng lín sòng zi   shēng dàn chén
jiāo wài qīn   jiāo nèi xiāng wéi miǎn zi shèn dào   ruò shí
ruò dào chì   xíng rén niàn qián chí bēi qīng   yuǎn bié fāng