送李微之以史学召

宋代 程公许
鸿蜚冥冥天宇空,谁令矫翮修门羾。承平在昔朝多贤,犹念丘园天爵共。 泰山豹林来复去,河南白云坚不动。斯文程伊嗣兴起,露门日日峨冠诵。 虽然去就迹参差,高风等是光吾宋。秀岩素心非少室,万卷本期供世用。 当家幸有二仲贤,不妨老子琴三弄。纷披竹素勤日课,萧索松风酣午梦。 有来虞旌贲空谷,例与蜀珍入包贡。中兴钜典未杀青,千古传疑须折衷。 文孙嗣服渴延伫,太史泚笔待错综。奸谀已死不难诛,古今一辙犹聚讼。 缁衣信能心爱士,白驹谁复语含讽。丈夫出处亦何常,毫芒难博丘山重。 勿学退之忧史祸,勿似子长誇雍从。孤骞终不嚇腐鼠,览辉未易来翔凤。 平生我亦煎百忧,四月长江远追送。丁宁寄语季成甫,东华冠盖真一鬨。 时撑小舫漾湖光,莫遣红尘扑飞鞚。扶持姱节早归来,世故纷纷付时栋。
hóng 鸿 fēi míng míng tiān kōng   shuí lìng jiǎo xiū mén gòng chéng píng zài cháo duō xián yóu   niàn qiū yuán tiān jué gòng    
tài shān bào lín lái   nán bái yún jiān dòng wén chéng xīng   mén é guān sòng    
suī rán jiù cēn   gāo fēng děng shì guāng sòng xiù yán xīn fēi shǎo shì wàn   juàn běn gōng shì yòng    
dāng jiā xìng yǒu èr zhòng xián   fáng lǎo zi qín sān nòng fēn zhú qín xiāo   suǒ sōng fēng hān mèng    
yǒu lái jīng bēn kōng   shǔ zhēn bāo gòng zhōng xīng diǎn wèi shā qīng qiān   chuán shé zhōng    
wén sūn yán zhù   tài shǐ dài cuò zōng jiān nán zhū   jīn zhé yóu sòng    
xìn néng xīn ài shì   bái shuí hán fěng zhàng chū chù cháng háo   máng nán qiū shān zhòng    
xué tuì 退 zhī yōu shǐ huò   shì cháng kuā yōng cóng qiān zhōng xià shǔ lǎn   huī wèi lái xiáng fèng    
píng shēng jiān bǎi yōu   yuè cháng jiāng yuǎn zhuī sòng dīng níng chéng dōng   huá guān gài zhēn hòng    
shí chēng xiǎo fǎng yàng guāng   qiǎn hóng chén fēi kòng chí kuā jié zǎo guī lái shì   fēn fēn shí dòng