送刘子开二首 其二

唐代 王质
尘中拈出玉光明,追琢多年老更精。会使低头降志士,无令抵掌笑书生。 此行原野霜风急,所过溪湖潦水平。鸿雁同天不同侣,为传好在与南卿。
chén zhōng niān chū guāng míng   duī zhuó duō nián lǎo gēng jīng huì shǐ 使 tóu jiàng zhì shì   lìng zhǐ zhǎng xiào shū shēng
xíng yuán shuāng fēng   suǒ guò lǎo shuǐ píng hóng 鸿 yàn tóng tiān tóng   wèi chuán hǎo zài nán qīng