送六四叔之茶陵

宋代 刘子翚
底用匆匆便据鞍,离觞纵满不能欢。 潇湘万里客愁远,鶗鴃一声春事阑。 此去宦游当益显,时来功业自非难。 似闻幕府资奇画,好借雄风弄羽翰。
yòng cōng cōng biàn 便 ān   shāng zòng mǎn néng huān  
xiāo xiāng wàn chóu yuǎn   jué shēng chūn shì lán  
huàn yóu dāng xiǎn   shí lái gōng fēi nàn  
shì wén huà   hǎo jiè xióng fēng nòng hàn