送陆拾遗东归

唐代 许浑
独振儒风遇盛时,紫泥初降世人知。文章报主非无意, 书剑还家素有期。秋寺卧云移棹晚,暮江乘月落帆迟。 东归自是缘清兴,莫比商山咏紫芝。
zhèn fēng shèng shí   chū jiàng shì rén zhī wén zhāng bào zhǔ fēi  
shū jiàn huán jiā yǒu qiū yún zhào wǎn   jiāng chéng yuè luò fān chí
dōng guī shì yuán qīng xīng   shāng shān yǒng zhī