送刘晋父监岳

宋代 楼钥
济南刘夫子,生来逢百罹。 乃翁负长才,宦游至京西。 时当建炎间,寇盗纷不齐。 转徙入湖广,一家屡阽危。 五羊买海舟,万里向鲒埼。 舟破投永嘉,有如鸟择栖。 哀哀老治中,藁葬山之垂。 母家在衡阳,孤嫠往相依。 久臣漳滨疾,羁穷命如丝。 事母以孝闻,执丧礼无亏。 庐暮屏荤茹,至行彻丹墀。 有诏宠数蕃,得官只奉祠。 行年六十二,霜髯照庞眉。 慨然念防墓,千里来海涯。 西山如莲华,古今冢累累。 况此久宿草,芜秽不复治。 孝思虽甚切,冥漠何从推。 行道为兴叹,智力无所施。 有僧几九龄,自言记当时。 君闻亟叩请,东冈指荒基。 吾师慕泓公,少也从吾师。 墓中有版识,仓猝不暇碑。 素棺无石槨,灰炭周四围。 君方感斯言,钻穴从旁窥。 其言皆可验,自此不置疑。 惟余盖棺木,遗骨不堪移。 斲石表故阡,遂塞无穷悲。 此僧老而壮,斗酒如覆卮。 与君登山椒,下上几如飞。 竣事才数日,溘然不可为。 孝感人益仰,真有神相之。 君曰某不孝,迁奉致失期。 未得如有失,既得涕满颐。 嗟我诚寡陋,识君顾已迟。 一朝来短札,谓我从此辞。 皎皎真白驹,安得施絷维。 戴侯旧山长,参语心相知。 谓余当诗此,颓风激浇漓。 世出世间法,君方探玄机。 引证即賸语,焉用骫骳词。 衡阳尚寄书,当有鸿雁归。 后会渺无日,为赋古别离。
nán liú   shēng lái féng bǎi  
nǎi wēng cháng cái   huàn yóu zhì jīng 西  
shí dāng jiàn yán jiān   kòu dào fēn  
zhuǎn guǎng 广   jiā diàn wēi  
yáng mǎi hǎi zhōu   wàn xiàng jié  
zhōu tóu yǒng jiā   yǒu niǎo  
āi āi lǎo zhì zhōng   gǎo zàng shān zhī chuí  
jiā zài héng yáng   wǎng xiāng  
jiǔ chén zhāng bīn   qióng mìng  
shì xiào wén   zhí sāng kuī  
píng hūn   zhì xíng chè dan chi  
yǒu zhào chǒng shù fān   guān zhǐ fèng  
xíng nián liù shí èr   shuāng rán zhào páng méi  
kǎi rán niàn fáng   qiān lái hǎi  
西 shān lián huá   jīn zhǒng lěi lěi  
kuàng jiǔ 宿 cǎo   huì zhì  
xiào suī shén qiè   míng cóng tuī  
háng dào wèi xīng tàn   zhì suǒ shī  
yǒu sēng jiǔ líng   yán dāng shí  
jūn wén kòu qǐng   dōng gāng zhǐ huāng  
shī hóng gōng   shǎo cóng shī  
zhōng yǒu bǎn shí   cāng xiá bēi  
guān shí guǒ   huī tàn zhōu wéi  
jūn fāng gǎn yán   zuàn xué cóng páng kuī  
yán jiē yàn   zhì  
wéi gài guān   kān  
zhuó shí biǎo qiān   suì sāi qióng bēi  
sēng lǎo ér zhuàng   dǒu jiǔ zhī  
jūn dēng shān jiāo   xià shàng fēi  
jùn shì cái shù   rán wèi  
xiào gǎn rén yǎng   zhēn yǒu shén xiāng zhī  
jūn yuē mǒu xiào   qiān fèng zhì shī  
wèi yǒu shī   mǎn  
jiē chéng guǎ lòu   shí jūn chí  
zhāo lái duǎn zhá   wèi cóng  
jiǎo jiǎo zhēn bái   ān shī zhí wéi  
dài hóu jiù shān cháng   cān xīn xiāng zhī  
wèi dāng shī   tuí fēng jiāo  
shì chū shì jiān   jūn fāng tàn xuán  
yǐn zhèng shèng   yān yòng wěi bèi  
héng yáng shàng shū   dāng yǒu hóng 鸿 yàn guī  
hòu huì miǎo   wèi bié