送刘和甫之江东

宋代 黄裳
去年相逢时,霜华轻压梅花枝。今年相别日,蘋末秋风惨行色。 逢时易为乐,别时易为伤。谁知伤与乐,各是羁旅肠。 送者难为留,离者难为行。谁知离与合,各是天涯人。 离合有分不可料,彼此有适当忘情。君今此去何时来,韦编频向灯前开。 读书患在少思索,时将寸管书清才。君今此去何时到,风力攻帆急如火。 秋光照人益潇洒,一叶轻舠又东下。松陵鲈脍是时节,无惜霜锋傍船切。 泛入东南第一州,八月仙涛驾天白。江头此景须吟看,少留轩旆开朱颜。 徐徐踰江诣所舍,心閒应爱云中山。用其所乐以自遣,莫教乡思为心关。 他时握手又西上,多在后岁秋风间。
nián xiāng féng shí   shuāng huá qīng méi huā zhī jīn nián xiāng bié   píng qiū fēng cǎn xíng
féng shí wéi   bié shí wèi shāng shéi zhī shāng   shì cháng
sòng zhě nán wéi liú   zhě nán wéi xíng shéi zhī   shì tiān rén
yǒu fèn liào   yǒu shì dàng wàng qíng jūn jīn shí lái   wéi biān pín xiàng dēng qián kāi
shū huàn zài shǎo suǒ   shí jiāng cùn guǎn shū qīng cái jūn jīn shí dào   fēng gōng fān huǒ
qiū guāng zhào rén xiāo   qīng dāo yòu dōng xià sōng líng kuài shì shí jié   shuāng fēng bàng chuán qiè
fàn dōng nán zhōu   yuè xiān tāo jià tiān bái jiāng tóu jǐng yín kàn   shǎo liú xuān pèi kāi zhū yán
jiāng suǒ shě   xīn xián yīng ài yún zhōng shān yòng suǒ qiǎn   jiào xiāng wèi xīn guān
shí shǒu yòu 西 shàng   duō zài hòu suì qiū fēng jiān