送刘敦信致仕

明代 杨士奇
七十悬车世所稀,先生六十遂南归。两行霜鬓辞天去,一片秋帆带雨飞。 松径晚晴苍鹿近,石田云缓玉芝肥。休官自此无尘事,惟有门人日款扉。
shí xuán chē shì suǒ   xiān sheng liù shí suì nán guī liǎng xíng shuāng bìn tiān   piàn qiū fān dài fēi
sōng jìng wǎn qíng cāng 鹿 jìn   shí tián yún huǎn zhī féi xiū guān chén shì   wéi yǒu mén rén kuǎn fēi