送刘德修

宋代 叶适
群航弭安流,未脱孤帆厄。 独板乱横溃,始负众舟责。 蛰雷正须时,春雨宜满泽。 勇夫攻坚退,智士倒戈获。 去年北关路,永叹出处隔。 俄掀凤仪雅,缓彼枭搏磔。 发覆洗涂糊,召和开褊迫。 一日期万年,倏眒展长策。 居然西州道,千仞敛归翮。 鬓发何用青,肝胆元自白。 古圣岂不劳,筑此英俊宅。 谁令闭榛莽,回曲用蛮貊。 天门昳荡荡,瑶实连蔓摘。 种玉如有方,从今空椟索。
qún háng ān liú   wèi tuō fān è  
bǎn luàn héng kuì   shǐ zhòng zhōu  
zhé léi zhèng shí   chūn mǎn  
yǒng gōng jiān tuì 退   zhì shì dǎo huò  
nián běi guān   yǒng tàn chū chù  
é xiān fèng   huǎn xiāo zhé  
  zhào kāi biǎn  
wàn nián   shū shēn zhǎn cháng  
rán 西 zhōu dào   qiān rèn liǎn guī  
bìn yòng qīng   gān dǎn yuán bái  
shèng láo   zhù yīng jùn zhái  
shuí lìng zhēn mǎng   huí yòng mán  
tiān mén dié dàng dàng   yáo shí lián màn zhāi  
zhǒng yǒu fāng   cóng jīn kōng suǒ