送李士宁山人

宋代 刘攽
帝城车马日喧喧,物外相从意爽然。自有药壶容到客,独摩金狄叹流年。 高秋天幕收零雨,清露风林嘒暮蝉。曾愧丹砂为狡狯,更谈沧海变桑田。
chéng chē xuān xuān   wài xiāng cóng shuǎng rán yǒu yào róng dào   jīn tàn liú nián    
gāo qiū tiān shōu líng   qīng lòu fēng lín huì chán céng kuì dān shā wèi jiǎo kuài gèng   tán cāng hǎi biàn sāng tián