送黎生下第还蜀

宋代 欧阳修
黍离不复雅,孔子修春秋。 扶王贬吴楚,大法加诸侯。 妄儒泥於鲁,甚者云黜周。 大旨既已矣,安能讨源流。 遂令学者迷,异说相交钩。 黎生西南秀,挟策来东游。 有司不见采,春霜滑归輈。 自云喜三传,力欲探微幽。 凡学患不强,苟至将焉廋。 圣言简且直,慎勿迂其求。 经通道自明,下笔如戈矛。 一败不足衂,後功掩前羞。
shǔ   kǒng xiū chūn qiū
wáng biǎn chǔ   jiā zhū hóu
wàng   shèn zhě yún chù zhōu
zhǐ   ān néng tǎo yuán liú
suì lìng xué zhě   shuō xiāng jiāo gōu
shēng 西 nán xiù   jiā lái dōng yóu
yǒu jiàn cǎi   chūn shuāng huá guī zhōu
yún sān chuán   tàn wēi yōu
fán xué huàn jiāng   gǒu zhì jiāng yān sōu
shèng yán jiǎn qiě zhí   shèn qiú
jīng tōng dào míng   xià máo
bài   hòu gōng yǎn qián xiū