送李生还四明诗

明代 宋濂
北风何逶迤,雪花大于手。之子有远役,忍劝尊中酒。 念子初来时,才思若茧丝。抽之已见绪,染就五色衣。 被之行儒林,孰不生艳慕。跹跹媚学徒,三步亦回顾。 余生老且至,秋发垂两肩。得之喜欲舞,如获宝璐然。 素编耽清昼,青灯坐深夜。深玄欲忘寝,荐味如啖蔗。 一朝别我去,何以释离忧。不禁秦淮水,流子江上舟。 但愿逆风起,吹舟不得往。共穿钟阜云,时看白石长。 风本无情物,岂能知我心。事既不能谐,赠言如赠金。 须知九仞山,功或少一篑。学功随日新,慎毋中道废。 群经耿明训,白日丽清天。苟徒溺文辞,萤爝欲争妍。 姬孔亦何人,颜回了不异。肯堕盆盎中,当作瑚琏器。 不见金谷园,琼芳委尘沙。泰山有乔松,老干凌苍霞。 四海皆兄弟,知己独难遇。伯乐傥弗逢,盐车厄骐骥。 明年二三月,罗山花正开。登高日骋望,迟子能重来。
běi fēng wēi   xuě huā shǒu zhī yǒu yuǎn rěn   quàn zūn zhōng jiǔ    
niàn zi chū lái shí   cái ruò jiǎn chōu zhī jiàn rǎn   jiù    
bèi zhī xíng lín   shú shēng yàn xiān xiān mèi xué sān   huí    
shēng lǎo qiě zhì   qiū chuí liǎng jiān zhī   huò bǎo rán    
biān dān qīng zhòu   qīng dēng zuò shēn shēn xuán wàng qǐn jiàn   wèi dàn zhè    
zhāo bié   shì yōu jīn qín huái shuǐ liú   jiāng shàng zhōu    
dàn yuàn fēng   chuī zhōu wǎng gòng chuān zhōng 穿 yún shí   kàn bái shí zhǎng    
fēng běn qíng   néng zhī xīn shì néng xié zèng   yán zèng jīn    
zhī jiǔ rèn shān   gōng huò shǎo kuì xué gōng suí xīn shèn   zhōng dào fèi    
qún jīng gěng míng xùn   bái qīng tiān gǒu wén yíng   jué zhēng yán    
kǒng rén   yán huí liǎo kěn duò pén àng zhōng dàng   zuò liǎn    
jiàn jīn yuán   qióng fāng wěi chén shā tài shān yǒu qiáo sōng lǎo   gān líng cāng xiá    
hǎi jiē xiōng   zhī nán tǎng féng yán   chē è    
míng nián èr sān yuè   luó shān huā zhèng kāi dēng gāo chěng wàng chí   zi néng chóng lái