送李汝臣同年谪官导江主簿

宋代 司马光
得丧互循环,古今昧终始。 百岁落其间,仅与毫芒似。 所以达人心,身外不复纪。 愁来若乱丝,疏解当以理。 昔君关外来,籍籍声华起。 冯案一濡毫,万言俱落纸。 老生规其文,色若寒灰死。 阁笔不能下,敢有疵瑕指。 或时抵卿相,入门俱到屣。 阍夫迎受谒,不敢扬眸视。 解褐吏边州,长涂初进跬。 蛟龙得尺水,双骼方嶷嶷。 西羌负德泽,飞镝耸边鄙。 添兵十万余,斗粟无支拟。 州郡走符檄,纵横瓷鞭箠。 闾交浪愁苦,卒食半糠秕。 上官知君才,悉以储粮委。 开仓募平糴,至者车连轨。 严明束吏手,诱论提民耳。 留谷受金去,若与同侪市。 弦朔示云周,露积丘山比。 曾无转饷劳,坐饱防秋士。 幕府上其功,明诏深嘉美。 为僚登九寺,长人专百里。 聊和报动劬,未言穷任使。 何期逢怨雠,意外成疮痏。 刺骨舞文法,吹毛出瑕滓。 沮霜五月飞,惨烈伤兰芷。 鸾凤失椅梧,飘泊远荆枳。 圣朝方任能,大过尚收齿。 况於济时具,暂然遭底訾。 宁因青绳恶,遂取璠玙毁。 良工构明堂,必不遗札梓。 勉哉益自立,勿为穷衰止。 人和难豫期,神理无终否。 庸知今日忧,不为后日喜。 吾道诚无亏,壈坎安足耻。 闻山迤逦长,百剑连天倚。 萦纡结危栈,迥入云星里。 蜀国富嬉游,花繁春酒旨。 莫作吊原文,投之岷江水。
de sàng xún huán   jīn mèi zhōng shǐ
bǎi suì luò jiān   jǐn háo máng shì
suǒ rén xīn   shēn wài
chóu lái ruò luàn   shū jiě dāng
jūn guān wài lái   shēng huá
féng àn háo   wàn yán luò zhǐ
lǎo shēng guī wén   ruò hán huī
néng xià   gǎn yǒu xiá zhǐ
huò shí qīng xiàng   mén dào
hūn yíng shòu   gǎn yáng móu shì
jiě biān zhōu   cháng chū jìn kuǐ
jiāo lóng chǐ shuǐ   shuāng fāng
西 qiāng   fēi sǒng biān
tiān bīng shí wàn   dǒu zhī
zhōu jùn zǒu   zòng héng biān chuí
jiāo làng chóu   shí bàn kāng
shàng guān zhī jūn cái   chǔ liáng wěi
kāi cāng píng   zhì zhě chē lián guǐ
yán míng shù shǒu   yòu lùn mín ěr
liú shòu jīn   ruò tóng chái shì
xián shuò shì yún zhōu   qiū shān
céng zhuǎn xiǎng láo   zuò bǎo fáng qiū shì
shàng gōng   míng zhào shēn jiā měi
wèi liáo dēng jiǔ   cháng rén zhuān bǎi
liáo bào dòng   wèi yán qióng rèn shǐ 使
féng yuàn chóu   wài chéng chuāng wěi
wén   chuī máo chū xiá
shuāng yuè fēi   cǎn liè shāng lán zhǐ
luán fèng shī   piāo yuǎn jīng zhǐ
shèng cháo fāng rèn néng   guò shàng shōu chǐ 齿
kuàng shí   zàn rán zāo
níng yīn qīng shéng è   suì fán huǐ
liáng gōng gòu míng táng   zhá
miǎn zāi   wèi qióng shuāi zhǐ
rén nán   shén zhōng fǒu
yōng zhī jīn yōu   wéi hòu
dào chéng kuī   lǎn kǎn ān chǐ
wén shān zhǎng   bǎi jiàn lián tiān
yíng jié wēi zhàn   jiǒng yún xīng
shǔ guó yóu   huā fán chūn jiǔ zhǐ
zuò diào yuán wén   tóu zhī mín jiāng shuǐ