送李琴川谪临海

明代 杨基
南风雨来尘作泥,稻花豆荚生初齐。 一人失意解官去,席上众宾颜色低。 车欲发未忍别,感慨握手立大堤。 绿荷为杯树为盖,碧酒荡漾青琉璃。 兹行蠲热向瓯越,只尺浙水分东西。 或登云门探禹穴,或上雁岩闻天鸡。 天台桃花千万树,中有睍睆黄莺啼。 虽云窜谪异忧喜,眺望自可穷天梯。 韩潮柳播夜郎白,吉士往往遭倾挤。 蕉中之鹿塞翁马,此事何足含悲凄。 但嗟灵物困污渎,无一出手相提携。 不然宠辱实命致,毋乃天不哀群黎。 渡江秋风未十日,织女值嫁牵牛妻。 自甘沉匿守太拙,宁复乞巧陈瓜梨。 嗟余遘患屡迁逐,亲见郿坞争燃脐。 金多位重胡足恃,顷刻变化如云霓。 君年五十发漆黑,壮气郁郁冲端倪。 骅骝历块偶暂蹶,终展奋迅追风蹄。 经过虎阜坐石壁,为我拂拭苔中题。
nán fēng lái chén zuò   dào huā dòu jiá shēng chū
rén shī jiě guān   shàng zhòng bīn yán
chē wèi rěn bié   gǎn kǎi shǒu
绿 wèi bēi shù wèi gài   jiǔ dàng yàng qīng liú li
xíng juān xiàng ōu yuè   zhī chǐ zhè shuǐ fèn dōng 西
huò dēng yún mén tàn xué   huò shàng yàn yán wén tiān
tiān tāi táo huā qiān wàn shù   zhōng yǒu xiàn huǎn huáng yīng
suī yún cuàn zhé yōu   tiào wàng qióng tiān
hán cháo liǔ láng bái   shì wǎng wǎng zāo qīng
jiāo zhōng zhī 鹿 sài wēng   shì hán bēi
dàn jiē líng kùn   chū shǒu xiàng xié
rán chǒng shí mìng zhì   nǎi tiān āi qún
jiāng qiū fēng wèi shí   zhī zhí jià qiān niú
gān chén shǒu tài zhuō   níng qiǎo chén guā
jiē gòu huàn qiān zhú   qīn jiàn méi zhēng rán
jīn duō wèi zhòng shì   qǐng biàn huà yún
jūn nián shí hēi   zhuàng chōng duān
huá liú kuài ǒu zàn jué   zhōng zhǎn fèn xùn zhuī fēng
jīng guò zuò shí   wèi shì tái zhōng