送林疑独教授

宋代 黄裳
犹记龙津曾把手,閒对云山一樽酒。谈高稍犯禅师疆,遥指青尖露疏牖。 璧水起人新思浓,旁释奇文到科斗。自笑山翁缄默多,来处长疑抱真叟。 君虽健语犹相知,乃欲同归上忠厚。假合此生尘已多,肯复随流逐人后。 再喜相逢春意中,忽见天机在杨柳。幽花野水时可寻,赶马长须有罍鋀。 柰何汴洛贪送人,扫荡顽冰一梭走。义在人心难可欺,浮玉山南望风久。
yóu lóng jīn céng shǒu   xián duì yún shān zūn jiǔ tán gāo shāo fàn chán shī jiāng yáo   zhǐ qīng jiān shū yǒu    
shuǐ rén xīn nóng   páng shì wén dào dǒu xiào shān wēng jiān duō lái   chù zhǎng bào zhēn sǒu    
jūn suī jiàn yóu xiāng zhī   nǎi tóng guī shàng zhōng hòu jiǎ shēng chén duō kěn   suí liú zhú rén hòu    
zài xiāng féng chūn zhōng   jiàn tiān zài yáng liǔ yōu huā shuǐ shí xún gǎn   cháng yǒu léi tōu    
nài biàn luò tān sòng rén   sǎo dàng wán bīng suō zǒu zài rén xīn nán   shān nán wàng fēng jiǔ