送林懿成解兵掾

宋代 郑刚中
公喻如龙媒,秋游身有神。 暂此地上行,气压凡马群。 我喻如麋鹿,野性不受驯。 带迫到城市,迩迩常畏人。 自知两相悬,无以追后尘。 故其拜曲谒,旷废不及频。 时节清夜梦,论议容相亲。 公今瓜过期,行色催车轮。 穷达稍异趣,细欢复何辰。 悔不忘鄙陋,日为门下宾。 周旋奉诲语,药此伤败身。 追念已无及,扳缘宁有因。 但能恻两耳,听公登要津。 上固知倪宽,俗吏徒云云。
gōng lóng méi   qiū yóu shēn yǒu shén
zàn shàng xíng   fán qún
鹿   xìng shòu xùn
dài dào chéng shì   ěr ěr cháng wèi rén
zhī liǎng xiāng xuán   zhuī hòu chén
bài   kuàng fèi pín
shí jié qīng mèng   lùn róng xiāng qīn
gōng jīn guā guò   xíng cuī chē lún
qióng shāo   huān chén
huǐ wàng lòu   wèi mén xià bīn
zhōu xuán fèng huì   yào shāng bài shēn
zhuī niàn   bān yuán níng yǒu yīn
dàn néng liǎng ěr   tīng gōng dēng yào jīn
shàng zhī kuān   yún yún