送林退思四川分司茶马干官

宋代 叶适
弃繻底关吏,文殿射高名。 方从媚子引,岂料谗夫倾。 京师恩暮降,蜀道险朝升。 执手郭西门,恻怆难为情。 有山擎空雪,有谷匝底冰。 乌乐谩后噪,猿孤定先鸣。 汉中王霸地,从古锋镝争。 崩摧韩信坛,阙落张鲁营。 感子奋衣去,客猛意自轻。 笑我老何怯。万里今横行。
guān   wén diàn 殿 shè gāo míng  
fāng cóng mèi yǐn   liào chán qīng  
jīng shī ēn jiàng   shǔ dào xiǎn cháo shēng  
zhí shǒu guō 西 mén   chuàng nán wéi qíng  
yǒu shān qíng kōng xuě   yǒu bīng  
mán hòu zào   yuán dìng xiān míng  
hàn zhōng wáng   cóng fēng zhēng  
bēng cuī hán xìn tán   quē luò zhāng yíng  
gǎn zi fèn   měng qīng  
xiào lǎo qiè wàn jīn héng xíng