送林四季丞之英伦用菱槎韵却寄

清代 罗秀惠
骊珠摘颔龙跨头,骊歌叠唱天为秋。诗人一去鸥盟愁,习闻海客谈瀛洲。 安得挂席拾海月,相浮大白酣舵楼。有客同舟航故里,耿耿篷窗催漏矢。 跋烛白战星月凉,中有仙眷鸿与光。幔亭广乐武彝君,赢得新妇谐参军。 鲲身旧渔乘龙客,龙门声价荆州分。自从泛棹游鲲岛,夺得锦标树蝥纛。 流行自在轻艨艟,苏门更啸竹林风。睡狮怒嘲抛拄杖,别从海外图淬掌。 兴动东坡横气机,谲诡波云层胸荡。断流壮绝快投鞭,移情大水刺琴船。 乘风万里破骇浪,功成投笔摹燕然。归来策上长安贾,奋扬国光辉白社。 相逢马上揖雄风,车笠故人凭君下。吁嗟阳关一曲哂巴渝,吹竽语滥齐东野。
zhū zhāi hàn lóng kuà tóu   dié chàng tiān wèi qiū shī rén ōu méng chóu   wén hǎi tán yíng zhōu    
ān guà shí hǎi yuè   xiāng bái hān duò lóu yǒu tóng zhōu háng gěng   gěng péng chuāng cuī lòu shǐ    
zhú bái zhàn xīng yuè liáng   zhōng yǒu xiān juàn hóng 鸿 guāng màn tíng guǎng yuè 广 jūn yíng   de xīn xié cān jūn    
kūn shēn jiù chéng lóng   lóng mén shēng jià jīng zhōu fēn cóng fàn zhào yóu kūn dǎo duó   de jǐn biāo shù máo dào    
liú xíng zai qīng méng chōng   mén gèng xiào zhú lín fēng shuì shī cháo pāo zhǔ zhàng bié   cóng hǎi wài cuì zhǎng    
xīng dòng dōng héng   jué guǐ yún céng xiōng dàng duàn liú zhuàng jué kuài tóu biān   qíng shuǐ qín chuán    
chéng fēng wàn hài làng   gōng chéng tóu yàn rán guī lái shàng cháng ān jiǎ fèn   yáng guó guāng huī bái shè    
xiāng féng shàng xióng fēng   chē rén píng jūn xià jiē yáng guān shěn chuī   làn dōng