送林季成司训吉安
袅袅垂杨拂绿阴,河流不似别情深。故人欲发西江棹,云树应悬北客心。
荒草满庭芹泮雨,南薰一曲杏坛琴。他时若采明堂具,自有长材出邓林。
niǎo
袅
niǎo
袅
chuí
垂
yáng
杨
fú
拂
lǜ
绿
yīn
阴
,
hé
河
liú
流
bù
不
shì
似
bié
别
qíng
情
shēn
深
。
。
gù
故
rén
人
yù
欲
fā
发
xī
西
jiāng
江
zhào
棹
,
yún
云
shù
树
yīng
应
xuán
悬
běi
北
kè
客
xīn
心
。
。
huāng
荒
cǎo
草
mǎn
满
tíng
庭
qín
芹
pàn
泮
yǔ
雨
,
nán
南
xūn
薰
yī
一
qǔ
曲
xìng
杏
tán
坛
qín
琴
。
。
tā
他
shí
时
ruò
若
cǎi
采
míng
明
táng
堂
jù
具
,
zì
自
yǒu
有
cháng
长
cái
材
chū
出
dèng
邓
lín
林
。
。