送令狐岫宰恩阳

唐代 韦应物
大雪天地闭,群山夜来晴。居家犹苦寒,子有千里行。 行行安得辞,荷此蒲璧荣。贤豪争追攀,饮饯出西京。 樽酒岂不欢,暮春自有程。离人起视日,仆御促前征。 逶迟岁已穷,当造巴子城。和风被草木,江水日夜清。 从来知善政,离别慰友生。
xuě tiān   qún shān lái qíng jiā yóu hán   zi yǒu qiān xíng
xíng xíng ān   róng xián háo zhēng zhuī pān   yǐn jiàn chū 西 jīng
zūn jiǔ huān   chūn yǒu chéng rén shì   qián zhēng
wēi chí suì qióng   dāng zào chéng fēng bèi cǎo   jiāng shuǐ qīng
cóng lái zhī shàn zhèng   bié wèi yǒu shēng