宋陵
玉辇横江一苇通,青山聊此凿玄宫。兵戈不救长河外,剑履终沈瀚海东。
末路强胡休自得,中兴诸将果谁雄。当年定鼎虚筹策,千古愁云泣梓桐。
yù
玉
niǎn
辇
héng
横
jiāng
江
yī
一
wěi
苇
tōng
通
,
qīng
青
shān
山
liáo
聊
cǐ
此
záo
凿
xuán
玄
gōng
宫
。
。
bīng
兵
gē
戈
bù
不
jiù
救
cháng
长
hé
河
wài
外
,
jiàn
剑
lǚ
履
zhōng
终
shěn
沈
hàn
瀚
hǎi
海
dōng
东
。
。
mò
末
lù
路
qiáng
强
hú
胡
xiū
休
zì
自
dé
得
,
zhōng
中
xīng
兴
zhū
诸
jiāng
将
guǒ
果
shuí
谁
xióng
雄
。
。
dāng
当
nián
年
dìng
定
dǐng
鼎
xū
虚
chóu
筹
cè
策
,
qiān
千
gǔ
古
chóu
愁
yún
云
qì
泣
zǐ
梓
tóng
桐
。
。