送李校书二十六韵

唐代 杜甫
代北有豪鹰,生子毛尽赤。渥洼骐骥儿,尤异是龙脊。 李舟名父子,清峻流辈伯。人间好少年,不必须白晰。 十五富文史,十八足宾客。十九授校书,二十声辉赫。 众中每一见,使我潜动魄。自恐二男儿,辛勤养无益。 乾元元年春,万姓始安宅。舟也衣彩衣,告我欲远适。 倚门固有望,敛衽就行役。南登吟白华,已见楚山碧。 蔼蔼咸阳都,冠盖日云积。何时太夫人,堂上会亲戚。 汝翁草明光,天子正前席。归期岂烂漫,别意终感激。 顾我蓬屋姿,谬通金闺籍。小来习性懒,晚节慵转剧。 每愁悔吝作,如觉天地窄。羡君齿发新,行己能夕惕。 临岐意颇切,对酒不能吃。回身视绿野,惨澹如荒泽。 老雁春忍饥,哀号待枯麦。时哉高飞燕,绚练新羽翮。 长云湿褒斜,汉水饶巨石。无令轩车迟,衰疾悲夙昔。
dài běi yǒu háo yīng   shēng máo jǐn chì ér   yóu shì lóng
zhōu míng   qīng jùn liú bèi rén jiān hǎo shào nián   bái
shí wén shǐ   shí bīn shí jiǔ shòu jiào shū   èr shí shēng huī
zhòng zhōng měi jiàn   shǐ 使 qián dòng kǒng èr nán ér   xīn qín yǎng
qián yuán yuán nián chūn   wàn xìng shǐ ān zhái zhōu cǎi   gào yuǎn shì
mén yǒu wàng   liǎn rèn jiù xíng nán dēng yín bái huá   jiàn chǔ shān
ǎi ǎi xián yáng dōu   guān gài yún shí tài rén   táng shàng huì qīn
wēng cǎo míng guāng   tiān zhèng qián guī làn màn   bié zhōng gǎn
péng 姿   miù tōng jīn guī xiǎo lái xìng lǎn   wǎn jié yōng zhuǎn
měi chóu huǐ lìn zuò   jué tiān zhǎi xiàn jūn chǐ 齿 xīn   xíng néng
lín qiè   duì jiǔ néng chī huí shēn shì 绿   cǎn dàn huāng
lǎo yàn chūn rěn   āi háo dài mài shí zāi gāo fēi yàn   xuàn liàn xīn
cháng yún shī 湿 bāo xié   hàn shuǐ ráo shí lìng xuān chē chí   shuāi bēi