送李缓山还楚 其二
客游虽寂寞,得尽故人欢。吾道同黄菊,相期保岁寒。
楚人哀怨善,荆国水云宽。渔父知君者,长吟向钓竿。
kè
客
yóu
游
suī
虽
jì
寂
mò
寞
,
dé
得
jǐn
尽
gù
故
rén
人
huān
欢
。
。
wú
吾
dào
道
tóng
同
huáng
黄
jú
菊
,
xiāng
相
qī
期
bǎo
保
suì
岁
hán
寒
。
。
chǔ
楚
rén
人
āi
哀
yuàn
怨
shàn
善
,
jīng
荆
guó
国
shuǐ
水
yún
云
kuān
宽
。
。
yú
渔
fǔ
父
zhī
知
jūn
君
zhě
者
,
cháng
长
yín
吟
xiàng
向
diào
钓
gān
竿
。
。