送李侯朝散还任一首

宋代 刘弇
西山阅今昔,章水弄清泚。云陴插天半,滕阁中隐起。 青鸳千万家,湖光豁如洗。钟陵一都会,信亦非偶尔。 君来无几何,所得已倍蓰。笑谈送白日,慷慨拾遐轨。 成诗殆百篇,天籁落凡耳。秋摽拔孤峰,阴胆掉百鬼。 顾我佁儗人,晚乃识君子。未漫祢生刺,先倒蔡公屣。 清扬舞眉间,秀语屑琼蕊。囊间锥立见,公今无乃是。 柰何迫归欤,笑把吴云指。六月江南天,烦抱剧含滓。 轻篙下鲵浪,画槊摇翚尾。高怀傲匡庐,醉眼宽彭蠡。 山长楚甸转,駃席抉空紫。珠玑纷满箧,银钩赫蹄纸。 野蔌饶掇英,水豢足缗鲤。人生不知他,安与乐而已。 行行勿滞淫,吴中古来美。一官虽翕翼,焉往不为仕。 洞庭五湖间,明月清可跐。盐豉誇未下,莼羹贵千里。 由来张翰兴,今复见松水。吴儿洗眼看,吾岂倦游士。 九月秋风高,缇骑迎携李。
西 shān yuè jīn   zhāng shuǐ nòng qīng yún chā tiān bàn téng   zhōng yǐn    
qīng yuān qiān wàn jiā   guāng huō zhōng líng dōu huì xìn   fēi ǒu ěr    
jūn lái   suǒ de bèi xiào tán sòng bái kāng   kǎi shí xiá guǐ    
chéng shī dài bǎi piān   tiān lài luò fán ěr qiū biāo fēng yīn   dǎn diào bǎi guǐ    
chì rén   wǎn nǎi shí jūn zi wèi màn shēng xiān   dào cài gōng    
qīng yáng méi jiān   xiù xiè qióng ruǐ náng jiān zhuī jiàn gōng   jīn nǎi shì    
nài guī   xiào yún zhǐ liù yuè jiāng nán tiān fán   bào hán    
qīng gāo xià làng   huà shuò yáo huī wěi gāo huái ào 怀 kuāng zuì   yǎn kuān péng    
shān cháng chǔ diān zhuǎn   jué jué kōng zhū fēn mǎn qiè yín   gōu zhǐ    
ráo duō yīng   shuǐ huàn mín rén shēng zhī ān   ér    
xíng xíng zhì yín   zhōng lái měi guān suī yān   wǎng wéi shì    
dòng tíng jiān   míng yuè qīng yán chǐ kuā wèi xià chún   gēng guì qiān    
yóu lái zhāng hàn xīng   jīn jiàn sōng shuǐ ér yǎn kàn   juàn yóu shì    
jiǔ yuè qiū fēng gāo   yíng xié