送李鹤田入浙赵春谷招

宋代 刘辰翁
天下南北车书通,行人点点过汴宫。空馀艮岳一拳土,黯惨如雪吹不融。 平乘楼上王夷甫,一流中外泪如雨。西风羽扇不障尘,更是莲子随根去。 政事堂中三相公,往往退食如夔龙。少年恸哭不见用,一语不合面发红。 八年流落无处所,合眼当朝遽如许。忠魂不到海门潮,别殿芙蓉废为圃。 茫茫古路日平西,不信金铜不泪垂。浮沈亲故懒相问,白发唯有春风知。 李侯髀肉堪流涕,同谷哀吟越州弟。买丝刺绣刺未成,公子翩翩雁书至。 飘飘起望白云间,裘雪牛车度赤山。年馀七十能几见,我且欲往穷当还。 平生高李经行处,寂寞断桥漂落絮。不知到日似枯鱼,泪入黄河别鲂鱮。 当空殿阁密云团,曾和薰弦接羽翰。至今尚留花石否,杜鹃再赋长恨端。 苏州正念东邻女,伤心更遇杨开府。语言憔悴敢分明,买酒行浇茂陵土。
tiān xià nán běi chē shū tōng   xíng rén diǎn diǎn guò biàn gōng kōng gèn yuè quán àn   cǎn xuě chuī róng    
píng chéng lóu shàng wáng   liú zhōng wài lèi fēng 西 shàn zhàng chén gèng   shì lián suí gēn    
zhèng shì táng zhōng sān xiàng gōng   wǎng wǎng tuì 退 shí kuí lóng shào nián tòng jiàn yòng   miàn hóng    
nián liú luò chǔ suǒ   yǎn dāng cháo zhōng hún dào hǎi mén cháo bié   diàn 殿 róng fèi wèi    
máng máng píng 西   xìn jīn tóng lèi chuí shěn qīn lǎn xiāng wèn bái   wéi yǒu chūn fēng zhī    
hóu ròu kān liú   tóng āi yín yuè zhōu mǎi xiù wèi chéng gōng   piān piān yàn shū zhì    
piāo piāo wàng bái yún jiān   qiú xuě niú chē chì shān nián shí néng jiàn   qiě wǎng qióng dāng hái    
píng shēng gāo jīng xíng chǔ   duàn qiáo piāo luò zhī dào shì lèi   huáng bié fáng    
dāng kōng diàn 殿 yún tuán   céng xūn xián jiē hàn zhì jīn shàng liú huā shí fǒu   juān zài cháng hèn duān    
zhōu zhèng niàn dōng lín   shāng xīn gèng yáng kāi yán qiáo cuì gǎn fēn míng mǎi   jiǔ xíng jiāo mào líng