送李公略
风雪满吟鞍,长江望眼宽。宦情腾踏易,聚久别离难。
人去鹤应怨,冬深梅不寒。暮云依旧碧,几度倚阑干。
fēng
风
xuě
雪
mǎn
满
yín
吟
ān
鞍
,
cháng
长
jiāng
江
wàng
望
yǎn
眼
kuān
宽
。
。
huàn
宦
qíng
情
téng
腾
tà
踏
yì
易
,
jù
聚
jiǔ
久
bié
别
lí
离
nán
难
。
。
rén
人
qù
去
hè
鹤
yīng
应
yuàn
怨
,
dōng
冬
shēn
深
méi
梅
bù
不
hán
寒
。
。
mù
暮
yún
云
yī
依
jiù
旧
bì
碧
,
jǐ
几
dù
度
yǐ
倚
lán
阑
gān
干
。
。