送李公安赴举

宋代 王令
行子冠上尘,梁宋道傍土。 尘逐冠敝损,人来还复去。 马蹄日月长,踏尽西北路。 近者何纷纷,姿状颇秀举。 传言天子诏,士得四方赴。 来如鹊翅翻,去若蝇头聚。 市儿屈指计,过百日未暮。 昔周方盛时,得士才十数。 唐虞此为盛,中复容女妇。 昔何称才难,今也宁异趣。 但恐所取异,今古殊尺度。 失君乃高才,久有及物虑。 今又奋绝去,挺拔欲自树。 余穷非所知,久有山林素。 但无百亩粟,乃就群才赋。 仕道得亦嗟,困穷失为惧。 二者各有命,予亦何所与。
háng guān shàng chén   liáng sòng dào bàng  
chén zhú guān sǔn   rén lái huán  
yuè zhǎng   jǐn 西 běi  
jìn zhě fēn fēn   姿 zhuàng xiù  
chuán yán tiān zhào   shì fāng  
lái què chì fān   ruò yíng tóu  
shì ér zhǐ   guò bǎi wèi  
zhōu fāng shèng shí   de shì cái shí shù  
táng wèi shèng   zhōng róng  
chēng cái nán   jīn níng  
dàn kǒng suǒ   jīn shū chǐ  
shī jūn nǎi gāo cái   jiǔ yǒu  
jīn yòu fèn jué   tǐng shù  
qióng fēi suǒ zhī   jiǔ yǒu shān lín  
dàn bǎi   nǎi jiù qún cái  
shì dào jiē   kùn qióng shī wèi  
èr zhě yǒu mìng   suǒ