送李端

唐代 卢纶
故关衰草遍,离别自堪悲。 路出寒云外,人归暮雪时。 少孤为客早,多难识君迟。 掩泪空相向,风尘何处期。
guān shuāi cǎo biàn   bié kān bēi
chū hán yún wài   rén guī xuě shí
shǎo wèi zǎo   duō nàn shí jūn chí
yǎn lèi kōng xiāng xiàng   fēng chén chǔ