送李察推

宋代 郭祥正
去年遇君陵阳峰,杜鹃声乱桃花红。佳人玉指接玉板,劝我一醉三百钟。 醉来骑鲸赴瑶阙,不记当时与君别。溪上扁舟破雪归,楼前芳草还春发。 白头太守重相过,开樽大笑呼琼娥。向来十客七已去,唯与杜九闻清歌。 歌声绕梁离思苦,听不得终泪如雨。回首茫茫天地中,聚散百年能几许。 今朝此地重相逢,秋汉无情江月空。把酒与君须醉倒,已知后会皆衰翁。 陵阳乐事那复得,官贱食贫身愈迫。击剑高吟非故乡,何时共作沧浪客。
nián jūn líng yáng fēng   juān shēng luàn táo huā hóng jiā rén zhǐ jiē bǎn quàn   zuì sān bǎi zhōng    
zuì lái jīng yáo quē   dāng shí jūn bié shàng piān zhōu xuě guī lóu   qián fāng cǎo hái chūn    
bái tóu tài shǒu zhòng xiāng guò   kāi zūn xiào qióng é xiàng lái shí wéi   jiǔ wén qīng    
shēng rǎo liáng   tīng zhōng lèi huí shǒu máng máng tiān zhōng   sàn bǎi nián néng    
jīn zhāo zhòng xiāng féng   qiū hàn qíng jiāng yuè kōng jiǔ jūn zuì dào   zhī hòu huì jiē shuāi wēng    
líng yáng shì   guān jiàn shí pín shēn jiàn gāo yín fēi xiāng   shí gòng zuò cāng láng