送梁漕江归

宋代 吴泳
四年一节蜀山间,父子重来山所艰。 镜月澄心寒吏胆,条冰濯魄映儒冠。 孤清自古知谁似,遣爱于今愈耐看。 归去光明赢一着,笑渠袖手直旁观。
nián jié shǔ shān jiān   chóng lái shān suǒ jiān  
jìng yuè chéng xīn hán dǎn   tiáo bīng zhuó yìng guān  
qīng zhī shuí shì   qiǎn ài jīn nài kàn  
guī guāng míng yíng zhāo   xiào xiù shǒu zhí páng guān