送空上人归育王

唐代 王质
生涯挑上古藤梢,归心飞渡鄞江潮。长安贵人足官府,不似育王山色高。 山前山后松风岑,一衲无尘双蹻轻。月寒濯足半溪玉,日净穿林两袖云。 吾生浪走踰千里,天涯踏破青鞋底。谁令插脚堕红尘,只恐愈深收不起。 千载此山端有期,翩翩清梦随君飞。他年拄杖叩泉石,莫认此翁作生客。
shēng tiāo shàng téng shāo   guī xīn fēi yín jiāng cháo cháng ān guì rén guān   shì wáng shān gāo
shān qián shān hòu sōng fēng cén   chén shuāng juē qīng yuè hán zhuó bàn   jìng chuān 穿 lín liǎng xiù yún
shēng làng zǒu qiān   tiān qīng xié shuí lìng chā jiǎo duò hóng chén   zhǐ kǒng shēn shōu
qiān zǎi shān duān yǒu   piān piān qīng mèng suí jūn fēi nián zhǔ zhàng kòu quán shí   rèn wēng zuò shēng