送客二首

唐代 雍陶
与君同在少年场,知己萧条壮士伤。 可惜报恩无处所,却提孤剑过咸阳。 行人立马强盘回,别字犹含未忍开。 好去出门休落泪,不如前路早归来。
jūn tóng zài shào nián chǎng   zhī xiāo tiáo zhuàng shì shāng
bào ēn chǔ suǒ   què jiàn guò xián yáng
xíng rén qiáng pán huí   bié yóu hán wèi rěn kāi
hǎo chū mén xiū luò lèi   qián zǎo guī lái