送客不及

宋代 钱惟演
桥阔川长恨已多,斑骓嘶断隔云萝。 遥山几叠迷朱旆,芳草经时驻玉珂。 高鸟可能追夕照,绿杨空自拂微波。 短辕白鼻何由得,目送层楼一雁过。
qiáo kuò chuān cháng hèn duō   bān zhuī duàn yún luó  
yáo shān dié zhū pèi   fāng cǎo jīng shí zhù  
gāo niǎo néng zhuī zhào   绿 yáng kōng wēi  
duǎn yuán bái yóu de   sòng céng lóu yàn guò