送句景范教授之官汪浦

宋代 陆文圭
南楚离骚国,清风浓有兰。 相从泮水乐,独棹一江寒。 远地重逢少,新知俗别难。 高平读书室,好为扫荒残。
nán chǔ sāo guó   qīng fēng nóng yǒu lán  
xiāng cóng pàn shuǐ   zhào jiāng hán  
yuǎn chóng féng shǎo   xīn zhī bié nán  
gāo píng shū shì   hǎo wèi sǎo huāng cán