送纪宣教

宋代 黄裳
名利场中化君子,偶得延平二高士。王子好谈兼好行,行如不及谈如倾。 此生根蒂果安在,宁复计校枯与荣。纪子忘知更忘说,行所当然孰云别。 坐间自有雷霆声,何事区区论标月。二子躬行人所稀,但恐东野无由随。 香炉峰前几时过,兴龙禅师故乡老。草堂夜话灯影寒,瞬息春风我先到。
míng chǎng zhōng huà jūn zi   ǒu yán píng èr gāo shì wáng hǎo tán jiān hǎo xíng xíng   tán qīng    
shēng gēn guǒ ān zài   níng jiào róng zi wàng zhī gēng wàng shuō xíng   suǒ dāng rán shú yún bié    
zuò jiān yǒu léi tíng shēng   shì lùn biāo yuè èr zi gōng xíng rén suǒ dàn   kǒng dōng yóu suí    
xiāng fēng qián shí guò   xīng lóng chán shī xiāng lǎo cǎo táng huà dēng yǐng hán shùn   chūn fēng xiān dào