送妓人出家

唐代 杨郇伯
尽出花钿与四邻,云鬟剪落厌残春。暂惊风烛难留世, 便是莲花不染身。贝叶欲翻迷锦字,梵声初学误梁尘。 从今艳色归空后,湘浦应无解珮人。
jǐn chū huā diàn lín   yún huán jiǎn luò yàn cán chūn zàn jīng fēng zhú nán liú shì  
biàn 便 shì lián huā rǎn shēn bèi fān jǐn   fàn shēng chū xué liáng chén
cóng jīn yàn guī kōng hòu   xiāng yīng jiě pèi rén