宋进马哀词

唐代 王维
背春涉夏兮,众木蔼以繁阴。连金华与玉堂兮, 宫阁郁其沈沈。百官并入兮,何语笑之哑哑, 君独静嘿以伤心。草王言兮不得辞,我悲减思兮少时。 仆夫命驾兮,出阊阖,历通逵。陌上人兮如故, 识不识兮往来。眼中不见兮吾儿,骖紫骝兮从青骊。 低光垂彩兮,怳不知其所之。辟朱户兮望华轩, 意斯子兮候门。忽思瘗兮城南,心瞀乱兮重昏。 仰诉天之不仁兮,家唯一身,身止一子,何胤嗣之不繁, 就单鲜而又死。将清白兮遗谁,问诗礼兮已矣。 哀从中兮不可胜,岂暇料馀年兮复几。日黯黯兮颓晔, 鸟翩翩兮疾飞。邈穷天兮不返,疑有日兮来归。 静言思兮永绝,复惊叫兮沾衣。客有吊之者曰: 观未始兮有物,同委蜕兮胡悲?且延陵兮未至, 况西河兮不知。学无生兮庶可,幸能听于吾师。
bèi chūn shè xià   zhòng ǎi fán yīn lián jīn huá táng  
gōng shěn shěn bǎi guān bìng   xiào zhī  
jūn jìng hēi shāng xīn cǎo wáng yán   bēi jiǎn shǎo shí
mìng jià   chū chāng   tōng kuí shàng rén  
shí shí wǎng lái yǎn zhōng jiàn ér   cān liú cóng qīng
guāng chuí cǎi   huǎng zhī suǒ zhī zhū wàng huá xuān  
hòu mén chéng nán   xīn mào luàn zhòng hūn
yǎng tiān zhī rén   jiā wéi shēn   shēn zhǐ zi   yìn zhī fán  
jiù dān xiān ér yòu jiāng qīng bái shuí   wèn shī
āi cóng zhōng shèng   xiá liào nián àn àn tuí  
niǎo piān piān fēi miǎo qióng tiān fǎn   yǒu lái guī
jìng yán yǒng jué   jīng jiào zhān yǒu diào zhī zhě yuē  
guān wèi shǐ yǒu   tóng wěi tuì bēi   qiě yán líng wèi zhì  
kuàng 西 zhī xué shēng shù   xìng néng tīng shī