送径山一藏主

元代 梵琦
一大藏教閒葛藤,尽大地人跳不出。梦庵本是奇衲子,夜半扶桑吐红日。 拈起凌霄峰顶茶,却是洞庭湖上橘。三千世界庵摩勒,放开捏聚谁能诘。 松风涧水自谈玄,却笑区区论权实。
zàng jiào xián téng   jǐn rén tiào chū mèng ān běn shì zi   bàn sāng hóng    
niān líng xiāo fēng dǐng chá   què shì dòng tíng shàng sān qiān shì jiè ān fàng   kāi niē shuí néng    
sōng fēng jiàn shuǐ tán xuán   què xiào lùn quán shí