送景初漕史还平江各赋一诗寄吴下诸友 其三
匡山道士躯干小,豪气直压香炉峰。池边咒剑出金虎,峡顶放船飞白龙。
老我每推诗俊逸,何时相见话从容。散仙万一烟尘外,为报巢云若个松。
kuāng
匡
shān
山
dào
道
shì
士
qū
躯
gàn
干
xiǎo
小
,
háo
豪
qì
气
zhí
直
yā
压
xiāng
香
lú
炉
fēng
峰
chí
。
biān
池
zhòu
边
jiàn
咒
chū
剑
jīn
出
hǔ
金
xiá
虎
,
dǐng
峡
fàng
顶
chuán
放
fēi
船
bái
飞
lóng
白
龙
。
lǎo
老
wǒ
我
měi
每
tuī
推
shī
诗
jùn
俊
yì
逸
,
hé
何
shí
时
xiāng
相
jiàn
见
huà
话
cóng
从
róng
容
sàn
。
xiān
散
wàn
仙
yī
万
yān
一
chén
烟
wài
尘
wèi
外
,
bào
为
cháo
报
yún
巢
ruò
云
gè
若
sōng
个
松
。