送景初漕史还平江各赋一诗寄吴下诸友 其一
怒浪蹙天摧漕舟,疾风吹雨黑中流。海神跃马火明灭,龙伯钓鳌山荡浮。
安得灵槎通汉使,断无奇药采瀛洲。丈夫政事经艰险,不负平生亦壮游。
nù
怒
làng
浪
cù
蹙
tiān
天
cuī
摧
cáo
漕
zhōu
舟
,
jí
疾
fēng
风
chuī
吹
yǔ
雨
hēi
黑
zhōng
中
liú
流
hǎi
。
shén
海
yuè
神
mǎ
跃
huǒ
马
míng
火
miè
明
lóng
灭
,
bó
龙
diào
伯
áo
钓
shān
鳌
dàng
山
fú
荡
浮
。
ān
安
dé
得
líng
灵
chá
槎
tōng
通
hàn
汉
shǐ
使
,
duàn
断
wú
无
qí
奇
yào
药
cǎi
采
yíng
瀛
zhōu
洲
zhàng
。
fū
丈
zhèng
夫
shì
政
jīng
事
jiān
经
xiǎn
艰
bù
险
,
fù
不
píng
负
shēng
平
yì
生
zhuàng
亦
yóu
壮
游
。