送津儿之官丽水

宋代 吴芾
忆我初仕时,不敢望高位。 但得宰一同,便可行己志。 实惠傥及民,死亦有生气。 况复著阴功,子孙将不坠。 胡为人惮之,百计欲求避。 我闻事无难,辞难岂为义。 世路虽多艰,官途须历试。 是用俾吾儿,往当民社寄。 眷言古括州,山水有佳致。 我尚记昔年,尝为郡守贰。 虽无德在人,人亦安平易。 百里闻汝来,想见多忻慰。 要当尽此心,有以塞其意。 诚能使吏民,自此知怀畏。 家家知安居,人人共称治。 纵或罹谤伤,固自有公议。 有如汝所存,俯仰似无愧。 功名余事耳,何必成与遂。 年来我挂冠,方得闲中味。 无乃逼桑榆,七十仍有二。 知复几何时,得见汝娱侍。 虽幸枕湖山,已辟幽栖地。 有诗谁伴吟,有酒谁同醉。 正欲汝相随,俄然又相离。 会须早归来,日作斑衣戏。 个中有真乐,岂必三旌贲。
chū shì shí   gǎn wàng gāo wèi  
dàn zǎi tóng   biàn 便 xíng zhì  
shí huì tǎng mín   yǒu shēng  
kuàng zhù yīn gōng   sūn jiāng zhuì  
wéi rén dàn zhī   bǎi qiú  
wén shì nán   nán wèi  
shì suī duō jiān   guān shì  
shì yòng ér   wǎng dāng mín shè  
juàn yán kuò zhōu   shān shuǐ yǒu jiā zhì  
shàng nián   cháng wèi jùn shǒu èr  
suī zài rén   rén ān píng  
bǎi wén lái   xiǎng jiàn duō xīn wèi  
yào dāng jǐn xīn   yǒu sāi  
chéng néng shǐ 使 mín   zhī huái 怀 wèi  
jiā jiā zhī ān   rén rén gòng chēng zhì  
zòng huò bàng shāng   yǒu gōng  
yǒu suǒ cún   yǎng shì kuì  
gōng míng shì ěr   chéng suì  
nián lái guà guān   fāng xián zhōng wèi  
nǎi sāng   shí réng yǒu èr  
zhī shí   jiàn shì  
suī xìng zhěn shān   yōu  
yǒu shī shuí bàn yín   yǒu jiǔ shuí tóng zuì  
zhèng xiāng suí   é rán yòu xiāng  
huì zǎo guī lái   zuò bān  
zhōng yǒu zhēn   sān jīng bēn