送节之术之两舍人入燕

宋代 陆文圭
龙驹凤雏两陆子,并驾秋风鞭騄预。 老眼一见失惊喜,定知乃翁元不死。 生不真足慰人心,景升诸见豚犬耳。 满朝誉翁不容口,世禄固应傅不朽。 为定岂计多得钱,取印终须大如斗。 我是韩家十八郎,里中曾处北平王。 碧梧停鹄已飞去,玉雪娟娟今在傍。 往事伤怀廖如水,矻矻穷年吾老矣。 欲追霞佩小颉庙。手倦束旧摧不起。
lóng fèng chú liǎng zi   bìng jià qiū fēng biān  
lǎo yǎn jiàn shī jīng   dìng zhī nǎi wēng yuán  
shēng zhēn wèi rén xīn   jǐng shēng zhū jiàn tún quǎn ěr  
mǎn cháo wēng róng kǒu   shì yīng xiǔ  
wèi dìng duō de qián   yìn zhōng dòu  
shì hán jiā shí láng   zhōng céng chù běi píng wáng  
tíng fēi   xuě juān juān jīn zài bàng  
wǎng shì shāng huái 怀 liào shuǐ   qióng nián lǎo  
zhuī xiá pèi xiǎo jié miào shǒu juàn shù jiù cuī