送焦浚明

宋代 黄庭坚
西瞻岷山兮东望峨眉,锦江清且涟漪。 地灵山秀诞豪杰,来入中州振羽仪。 相如傲万物,子云穷一经。 黄金卖赋聘私室,白头大夫不公卿。 穷阎卜肆闲,十步一豪英。 竟无人识李仲元,不可屈致严君平。 四君德音闭黄壤,只今垄头松柏声。 我住叶公城,常如井底坐。 不谓焦夫子,闻风肯来过。 焦子初见我,如兰生幽林。 春风为披拂,始得香满襟。 中怀坦夷眉宇静,外慕淡薄天机深。 花开鸟啼昼寂寂,酒阑烛明夜沈沈。 人皆扶牵烂漫醉,子更把书求本心。 二年与灯火,琢子之玉链我金。 焦夫子,我以陋邦无人把书策,邂逅逢君得三益。 胡为弃我忽远行,手捧嘉阳从事檄。 焦夫子,君起为我舞,我其为君歌。 君方跨马涉远道,湖外地少山川多。 霜秋摇落天日远,西风翻翻水惊波。 一筵谈笑遂相失,两地离愁各奈何。 焦夫子,酒行君定起。 此杯须百分,少别遂万里。 归寻所种树,应已数千尺。 试照嘉阳水,君发犹未白。 古人不朽事,所愿更勉力。 别後相逢岂在言,拭目看君进明德。
西 zhān mín shān dōng wàng é méi   jǐn jiāng qīng qiě lián
líng shān xiù dàn háo jié   lái zhōng zhōu zhèn
xiàng ào wàn   zi yún qióng jīng
huáng jīn mài pìn shì   bái tóu dài gōng qīng
qióng yán xián   shí háo yīng
jìng rén shí zhòng yuán   zhì yán jūn píng
jūn yīn huáng rǎng   zhī jīn lǒng tóu sōng bǎi shēng
zhù gōng chéng   cháng jǐng zuò
wèi jiāo   wén fēng kěn lái guò
jiāo chū jiàn   lán shēng yōu lín
chūn fēng wèi   shǐ xiāng mǎn jīn
zhōng huái 怀 tǎn méi jìng   wài dàn tiān shēn
huā kāi niǎo zhòu   jiǔ lán zhú míng shěn shěn
rén jiē qiān làn màn zuì   zi gèng shū qiú běn xīn
èr nián dēng huǒ   zhuó zi zhī liàn jīn
jiāo   lòu bāng rén shū   xiè hòu féng jūn sān
wéi yuǎn xíng   shǒu pěng jiā yáng cóng shì
jiāo   jūn wèi   wèi jūn
jūn fāng kuà shè yuǎn dào   wài shǎo shān chuān duō
shuāng qiū yáo luò tiān yuǎn   西 fēng fān fān shuǐ jīng
yán tán xiào suì xiāng shī   liǎng chóu nài
jiāo   jiǔ xíng jūn dìng
bēi bǎi fēn   shǎo bié suì wàn
guī xún suǒ zhòng shù   yīng shù qiān chǐ
shì zhào jiā yáng shuǐ   jūn yóu wèi bái
rén xiǔ shì   suǒ yuàn gèng miǎn
bié hòu xiāng féng zài yán   shì kàn jūn jìn míng